Cố Tây Khê chào hỏi với từng người.
Thái độ của mọi người cũng coi như là lịch sự, chỉ có vị chủ tịch Địch Cương kia là có ánh mắt khiến người ta buồn nôn.
Thời gian diễn tập trôi qua rất nhanh, bảy giờ tối, chương trình phát sóng trực tiếp 《Nói suông》 bắt đầu.
Cố Tây Khê là khách mời đặc biệt, vì vậy cô phát biểu ở cuối, còn Địch Cương thì phát biểu trước cô.
Là một người phụ nữ kỳ lạ thường xuyên lên hot search, luôn ở đầu sóng ngọn gió, Cố Tây Khê bị các khách mời trêu chọc nhiều nhất.
Ví dụ như Thượng Văn Căn đã trêu chọc: “Nếu Cố Tây Khê có thể dùng bản lĩnh lên hot search vào diễn xuất thì bây giờ đâu cần phải cùng chúng tôi tham gia chương trình tạp kỹ tệ hại này.”
Những người bên dưới đều mỉm cười hiểu ý.
Nhưng đến lượt Địch Cương, trước đó gã phát biểu đều rất bình thường, đều theo bản thảo nhưng đến đoạn chế giễu Cố Tây Khê, Địch Cương vén vạt áo vest, chống nạnh, hoàn toàn không theo bản thảo: “Cố Tây Khê, tôi mới biết đến nữ minh tinh này hôm nay, không có cách nào, cô ấy không nổi tiếng.”
Bên dưới lập tức im lặng.
Chỉ cần không phải người điếc thì đều có thể nghe ra sự ác ý trong giọng nói của Địch Cương.
“Tuy nhiên, thư ký của tôi đã cho tôi xem thông tin của Cố Tây Khê, tôi cũng có thể hiểu được tại sao chương trình lại mời cô ấy đến, chương trình nào mà chẳng cần một tên hề chứ.”
Bùi Bất Liễu thay đổi sắc mặt, anh ta nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-hau-phao-hoi-chi-muon-giai-nghe/2711957/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.