Giải thưởng mà Tần Noãn Dương tranh hôm nay là giải thưởng dành cho vai nữ chính xuất sắc nhất. Ý nghĩa của giải thưởng này đối với cô mà nói không khác gì là như hổ thêm cánh. Ngay từ lúc bước chân vào giới giải trí, cô có quá nhiều nguồn tài nguyên tốt, quá nhiều cơ hội phát triển đưa đến để tự mình lựa chọn, so với bất kỳ người nào hoạt động trong giới giải trí hiện nay, cô đều có ưu thế vượt trội.
Vì vậy những cố gắng của cô đều rất dễ dàng bị lờ đi thậm chí bị đánh giá bởi những cái nhìn phiến diện, bất chấp sự thật là trong công việc, cô đã tận tâm tận lực thế nào.
Thực ra, có giành được giải hay không cũng không sao cả, con đường cô nên đi thế nào cô vẫn sẽ tiếp tục bước tiếp, chẳng hạn như tiến quân vào giới điện ảnh, đây là điều cô nhất định phải làm được.
Nhưng nếu giành được giải, dĩ nhiên sẽ càng vui vẻ hơn bởi vì đây là một loại khẳng định, khẳng định năng lực của cô, cố gắng của cô.
Trên sân khấu đang trình diễn những tiết mục văn nghệ, Tần Noãn Dương xem có chút không tập trung, cả gương mặt giấu trong ánh sáng mờ tỏ, chỉ có sân khấu lúc này sáng rực dưới vô số ngọn đèn cao áp.
"Khẩn trương lắm sao?" Đường Trạch Thần hỏi cô.
Tần Noãn Dương giật mình, lúc này mới hoàn hồn lại, quay sang nhìn người đàn ông cười cười, "Không có, chờ đợi đối với người không có kiên nhẫn như em mà nói, cũng là một loại giày vò."
Đường Trạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-mat-troi-tuoi-dep/314360/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.