Sắc mặt Hà Tân Thuần cực kỳ không được tự nhiên, cứ vậy nhìn cô một hồi, im lặng đánh trống rút lui.
Trong phòng ánh đèn màu vàng nhạt, chiếu trên mặt Hà Tân Thuần giống như phủ một màn sương mù, mông lung, mờ ảo.
Tần Noãn Dương nhìn cô ta, cười cười, giọng càng lúc càng lạnh nhạt, "Giữa chúng ta chắc chưa thân thiết tới mức chị có thể thăm dò chuyện cá nhân của tôi chứ nhỉ?"
Lời vừa dứt thì đã nghe cửa gõ mấy tiếng, Thẩm Mặc Triết đẩy cửa bước vào, trên tay là bát canh giải rượu. Thấy Hà Tân Thuần đang ngồi tựa vào đầu giường, vẻ mặt tỉnh táo thì không khỏi ngẩn người ra một thoáng sau đó mỉm cười, "Xem ra không cần canh giải rượu này nữa rồi."
Tần Noãn Dương vẻ mặt bình thản, đứng dậy chuẩn bị rời đi, "Chị nghỉ ngơi sớm cho khỏe."
Hà Tân Thuần cắn môi, nội tâm giãy dụa một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi, "Cô thật sự không để tâm chút nào sao?"
"Để tâm hay không liên quan gì đến chị?" Cô không đáp mà hỏi ngược lại.
Hà Tân Thuần im bặt.
*******
Phòng Tần Noãn Dương ở một tầng khác, Thẩm Mặc Triết tiễn cô về đến cửa phòng xong thì chào rồi đi mất.
Trong phòng đã mở sẵn điều hòa, nhiệt độ vừa phải dễ chịu, trong không khí mơ hồ còn ngửi được mùi thơm dìu dịu, rất nhạt. Cô đi đến trước giường mới nhìn thấy ở đó có cắm một hộp thuốc chống muỗi.
Trong núi không khí rất trong lành và mát mẻ, nhất là vào ban đêm như thế này. Cái oi bức khó chịu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-mat-troi-tuoi-dep/314362/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.