Thời gian nghỉ hè đã trôi qua hơn nửa, cuối cùng Đào Sơ từ làng họ Đào ở huyện Tây, Đồ Châu trở lại Lâm Thành.
Lâm Thành nóng hơn rất nhiều so với làng họ Đào ở trong núi này.
Xuống máy bay rồi ra khỏi sân bay, Đào Sơ bị cái nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt khiến cô xém tí nữa không mở mắt nổi.
Cô đứng trước sảnh của sân bay nhẹ nhàng cong môi nhìn thoáng qua chiếc vòng tay màu xanh băng hình con rồng trên cổ tay phải của mình.
Hồi sau cô kéo hành lý ngồi lên chiếc xe taxi mà cô đã đặt trước trên app, Đào Sơ nhìn những bóng cây bên đường đang dần khuất xa ngoài cửa sổ xe đang mở he hé, cơn gió mát lạnh luồng qua khe cửa xe thổi tung mái tóc mai trên thái dương của cô.
Lúc người con gái vừa cụp mắt nhìn thoáng qua chiếc vòng trên tay thì thấy chiếc vòng màu xanh băng hình con rồng mình đang đeo bắt đầu lờ mờ hiện lên sắc đen lập lòe, dần mất đi phần nào ánh sáng vốn có của nó.
Đào Sơ sờ lên vòng tay, trong lòng cô hơi lo lắng nên vội ngẩng đầu nói với chú tài xế đang cầm vô lăng ở đằng trước, “Chú ơi chú có thể đi nhanh hơn chút nữa không ạ?”
“Được.” Chú tài xế tăng tốc độ lên một chút.
Cuối cùng cũng đến nơi, Đào Sơ không kịp đợi tài xế giúp mình lấy hành lý mà đã vội vàng tự mình xuống xe mở cốp xe lấy hành lý của mình ra.
Sau khi cảm ơn chú tài xế xong thì cô nhanh chóng kéo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-rong-cua-em-son-chi-tu/2773051/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.