Kết thúc một học kỳ, giờ đây Đào Sơ đã trở thành học sinh cuối cấp.
Điều này có nghĩa là thời gian nghỉ hè của cô trở nên ngắn vô cùng.
Hạ Dịch Lam được bố cô nàng dẫn đến một thành phố ven biển chơi, cô nàng còn gửi cho Đào Sơ một số đặc sản và những món đồ chơi nhỏ xíu dễ thương nữa.
Đào Sơ rất thích cặp dây móc điện thoại hình hươu cao cổ ấy.
Người con gái cầm một sợi dây hình hươu cao cổ gắn vào điện thoại của mình rồi lắc qua lắc lại.
Cô đảo mắt một vòng, sau đó cầm con hươu cao cổ còn lại ra khỏi phòng mình chạy nhanh đến hành lang bên kia, nhẹ tay nhẹ chân vặn tay cầm nắm cửa đẩy cửa phòng của Thẩm Ngọc Trí ra.
Đào Sơ khẽ khàng bước vào trong phòng.
Trong lư hương chạm khắc đơn giản kia hình như có bỏ chút nhang khoanh, mùi thơm của nhang toả ra nghe thư thái vô cùng, hương thơm cũng dịu nhẹ dễ chịu lắm.
Mà Thẩm Ngọc Trí đang nằm trên giường hình như vẫn còn ngủ say sưa.
Anh mặc một tấm áo mỏng màu trắng như tuyết, mái tóc dài óng mượt xoã tung xuống giường, đôi mắt anh nhắm nghiền, hơi thở khẽ đến độ chẳng nghe rõ.
Chiếc chăn gấm được xếp gọn gàng trên chiếc giường rộng, Đào Sơ không ngờ tối hôm qua thế mà anh còn không chịu đắp chăn.
Cô nhẹ tay nhẹ chân bước tới giường của anh, vừa liếc sang đã thấy ngay chiếc điện thoại cạnh cái gối của anh.
Đôi mắt người con gái tức thì sáng rỡ, cô giơ tay cẩn thận cầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-rong-cua-em-son-chi-tu/2773080/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.