Ngụy Tể bị đình chức.
Tin này chỉ mất một đêm để thấm sâu vào từng ngóc ngách triều đình, phủ quan, lầu gác.
Và ngay sáng hôm sau, đã có b ả y b ả n t ấ u dâng lên — sáu người ứng cử thay thế Ngụy Tể, một người xin… khôi ph ụ c ch ứ c cho lão. Người cuối cùng, là Th ượ ng th ư b ộ H ộ — đồng minh thân tín nhất của Ngụy Tể. Trong tấu viết: “Kẻ nữ tử tự xưng Ngụy Uyển không có hộ tịch, không có chứng minh thân phận, lời tố cáo không đủ căn cứ.” “Việc đình chức đại thần dựa trên lời một nữ y cùng một ‘người đã chết’ — e là bất cẩn.” Trong cung, hoàng hậu chỉ lặng lẽ cười nhạt. “Không phải họ không tin sự thật. Mà là họ không mu ố n tin. Vì nếu tin, họ sẽ mất chỗ dựa. Mà ai lại muốn tự c.h.ặ.t c.h.â.n mình?” Ta đứng bên, lòng trĩu nặng. Không vì sợ, mà vì biết — cu ộ c chi ế n này còn lâu m ớ i k ế t thúc. Ba ngày sau yến thọ, Lộ Dẫn đưa ta một mật báo: “Có kẻ âm thầm điều tra ngươi. Lần theo từ nhà y tổ của ngươi đến cả những lần ngươi xuất hành không qua trạm. Cả thân thế của Hạ Du… cũng bị lật lên tra.” Ta khựng người. “Ý ngươi là…” “— Họ không thể đánh ngươi vì lý, nên sẽ đánh bằng g ố c. ” Quả nhiên, sáng hôm sau, có người dâng sớ: “Lâm Thanh Dao tuy lập công, nhưng thân thế không rõ ràng. Từng rời cung tự do, quan hệ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-trang-treo-ngoai-cua-so/2777295/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.