Hoàng hậu gật đầu.
“Vậy thì,” nàng nói, “ta sẽ mở một buổi y ế n th ọ tr ướ c toàn cung , mời đủ các phi tần, đại thần hậu đài, người Ngụy phủ nâng đỡ. Ngay trong yến ấy… Ngụy Uyển sẽ xuất hiện.” Ta ngẩng lên. liliii Nàng mỉm cười: “Một người ‘đã chết’, nay trở lại, cầm trong tay chứng cứ bị giấu ba năm, đứng giữa chính điện mà hỏi: Ai đ ã ra l ệ nh gi ế t m ẫ u thân hoàng h ậ u? ” “Ván cờ đó… ta muốn thiên hạ cùng chứng kiến.” Không ai nói gì thêm. Chỉ có tiếng gió rít khe cửa — như tiếng cười lạnh của những tháng năm câm lặng đang bị vạch mặt. Và ta hiểu: trận cuối đã đến. Người nắm dao… không ph ả i hoàng h ậ u. Không ph ả i T ể t ướ ng. Mà là m ộ t n ữ nhân t ừ ng b ị xóa kh ỏ i đờ i, nay tr ở l ạ i — để đ òi l ạ i công lý cho chính mình. Thọ yến tổ chức tại Ng ọ c Minh đ i ệ n , nơi chỉ dành cho đại lễ hậu cung. Lần gần nhất mở cửa đón đủ chư phi và đại thần, là ngày hoàng hậu đăng vị. Lần này… lại là m ừ ng th ọ hoàng h ậ u ba m ươ i m ố t tu ổ i. Một con số chẳng ai mừng. Một thời điểm chẳng ai mong. Nhưng ai c ũ ng đế n. Vì họ biết, không đế n — là t ự nh ậ n có đ i ề u mu ố n
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-trang-treo-ngoai-cua-so/2777294/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.