Trong số đó, có một cái tên khiến ta sững người:
D ư th ị — t ừ ng là y đồ ng c ủ a Trình D ụ . Cách đây hai năm, bà bị ghi ‘chẩn sai dẫn đến phi tử sảy thai’, bị phạt rồi buộc rời cung. Nhưng theo hồ sơ Hạ Du điều tra được… phi t ử đ ó không h ề mang thai. Bị ép rời cung… vì nói thật. Sáng hôm sau, ta cùng Lộ Dẫn âm thầm rời cung, đi về thôn Phù Nghi — nơi Dư thị đang ở ẩn trong một am nhỏ. Người phụ nữ ấy, tóc đã hoa râm, mắt hơi mờ, nhưng tay vẫn còn vững khi sắc thuốc. Khi ta nói ra danh tính và mục đích chuyến đi, bà lặng đi một lát, rồi cười rất nhẹ: “Ta tưởng… cả đời này sẽ không có ai hỏi lại.” Ta quỳ xuống trước thềm, cúi người: “Chúng ta cần lời chứng của bà. Không phải vì thù. Mà vì những người như bà… không thể bị coi là câm mãi được.” Dư thị bước vào nhà, từ dưới ván giường lôi ra một cuốn sổ mỏng. Bên trong là bản chép tay đơn thuốc dành cho Lục tần ba ngày trước khi bà mất. Mực nhòe đi theo năm tháng, nhưng vẫn còn nhận ra được tên v ị thu ố c b ị thêm vào — h ồ ng di ệ p tán. Một loại thuốc nhẹ, dùng lâu sẽ gây mất m.á.u mạn tính. Không gây c.h.ế.t lập tức. Chỉ khiến người yếu dần… rồi kiệt. “Ta không biết ai ra lệnh. Nhưng người đưa thuốc… là một y đồng trẻ, họ Tạ, từng được Trình Dụ tiến cử.” “Ta hỏi sao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-trang-treo-ngoai-cua-so/2777297/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.