Miên Miên trừng mắt nhìn Nam Nhi.
Trách yêu: "Chỉ có muội cả ngày líu lo líu lô, muội nhiệt tình được chưa."
Nam Nhi cười hì hì: "Muội vốn dĩ tính tình như vậy mà."
Nhìn tỷ muội hai người đấu võ mồm, Chu Kiều Kiều cũng rất vui vẻ.
Nên bất giác mỉm cười.
Chẳng bao lâu sau, Ngô Ngọc Nương cõng lão tam trở về.
"Mọi người đang nói chuyện gì thế, ta từ xa đã nghe thấy tiếng cười của mọi người rồi."
Chu Kiều Kiều chỉ vào hai đứa trẻ nói: "Bọn nó đang nói chuyện về tính cách đấy."
Tiểu Thảo Môi chạy đến bên cạnh hai tỷ tỷ.
Nắm lấy tay Nam Nhi, giọng non nớt gọi: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, đọc sách, đọc sách."
Nam Nhi "oa" một tiếng, nhẹ nhàng nhéo má Tiểu Thảo Môi: "Muội mới hai tuổi thôi, chưa đọc sách được đâu, đợi thêm chút nữa đi. Đợi muội lớn đến năm tuổi, tỷ tỷ sẽ dạy muội nhé."
Nhưng Tiểu Thảo Môi đâu thèm quản nhiều như vậy.
Nó chính là muốn đọc sách.
Nó rất muốn rất muốn đọc sách.
"Tỷ tỷ, đọc đi mà, tỷ dạy muội đọc sách đi mà. Được không? Muội muốn đọc sách."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào của tiểu gia hỏa thực sự quá câu dẫn người.
Nam Nhi và Miên Miên đều không chịu nổi sự cầu xin của tiểu gia hỏa.
Hai người liền đồng ý lát nữa ăn cơm xong sẽ dạy nó nhận mặt chữ.
"Ta thấy, các con có thể dạy nó học thuộc lòng, học thuộc trước rồi hãy nhận mặt chữ."
Chu Kiều Kiều đề nghị.
Nam Nhi và Miên Miên nhìn nhau.
Đều cảm thấy nương nói rất có lý.
Sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/2998622/chuong-638.html