Sau một tiếng chó sủa, Tô Loan Loan sợ đến mức run rẩy.Vừa định vùng vẫy lần nữa, đôi vai cô bị một đôi bàn tay to lớn của người đàn ông nắm lấy.Vừa kéo cô sang một bên, Hoắc Cạnh Thâm cau mày, vẻ chán ghét hiện rõ trên gương mặt.Giọng nói trầm ấm của anh lại vang lên: “KO, còn định làm loạn nữa à?”Chú chó kêu ăng ẳng, cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngồi về chỗ của mình.Khóa cửa xe được mở ra.Tô Loan Loan che mặt, không muốn nói gì, cứ thế vừa bò vừa lăn xuống xe, rồi đâm sầm vào cửa xe cái “cạch”.Trong xe chỉ yên tĩnh được ba giây.Sau đó.“Phụt!” Nam Cung Từ không nhịn được, bật cười thành tiếng: "Đại ca, con cún của anh đúng là có con mắt tinh tường nhỉ? Thấy con gái nhà người ta xinh đẹp lắm đúng không? Muốn kiếm chút lợi lộc chứ gì? Anh bạn giỏi lắm, suýt chút nữa làm cô ấy sợ phát khiếp…”Ánh mắt Hoắc Cạnh Thâm lạnh lùng lướt qua, khiến anh ta phải ngậm miệng lại.Nhưng…“Nhưng anh này, số đào hoa của anh cũng không nhỏ ha, áo sơ mi bẩn hết rồi kìa.” Nam Cung Từ vẫn không nhịn được mà nói thêm một câu.Hoắc Cạnh Thâm nghe thấy, cúi đầu.Quả nhiên.Chiếc sơ mi trắng không tì vết đã bị Tô Loan Loan túm cho xộc xệch, nhăn nhúm, nhất là phần vạt áo dính một mảng lớn son môi đỏ chót của cô.Trắng, đỏ...!đúng là có chút mập mờ không rõ ràng."Đại ca.” Thấy vẻ mặt người đàn ông hơi ngẩn ra, giọng điệu đùa cợt của Nam Cung Từ lại vang lên: “Anh thấy cô gái vừa rồi như thế nào?”Hoắc Cạnh Thâm nhướn mi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-day-muon-ly-hon/2415076/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.