Mấy ngày gần đây, xem như Chu Noãn bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.
Trương Tuần nhìn cô giống như ngọn cỏ dại ngoan cường, không ngừng sinh sôi, trong lòng không khỏi áy náy. Hơn nữa, tiếng tăm không tốt của cô, một nửa cũng do anh ta mà ra.
Chu Noãn nghe được giọng nói có vẻ thân thiết của Trương Tuần, hơi lúng túng, nói: "Cảm ơn."
Anh ta cầm lấy tài liệu trong tay, rời khỏi văn phòng.
Cô cầm giấy khen trong tay, quay đầu lại nhìn anh ta một cái.
Buổi chiều cuối tuần, Chu Noãn ở nhà, trên bàn ăn là giấy khen của Vương Tử Khiêm, bên cạnh còn có một túi lớn.
Cô nhìn ra phía ngoài ban công, ánh nắng vừa đủ, thời tiết như vậy, đi ra ngoài cũng vui vẻ hơn.
Chu Noãn cầm lấy đồ đã chuẩn bị sẵn, soi gương một vòng mới hài lòng đi ra ngoài.
Đến bệnh viện, đầu tiên cô vào phòng bệnh của cậu học trò nhỏ.
Cô gõ cửa, đẩy cửa phòng, trong phòng tổng cộng có ba đứa trẻ, Vương Tử Khiêm ở giường giữa.
Cậu bé thấy cô giáo, dùng giọng nói ngây thơ nhiệt tình reo lên: "Cô giáo Chu."
Chu Noãn từ cửa tiến vào, hai đứa trẻ khác cũng tò mò nhìn cô.
Cô bé buộc tóc đuôi ngựa nói: "Vương Tử Khiêm, cô giáo của cậu xinh quá."
Một cậu bé mập mạp khác cũng nói: "Đúng vậy đúng vậy."
Chu Noãn cười đi đến bên cạnh Vương Tử Khiêm, ngồi xuống bên giường bệnh của bé, Vương Tử Khiêm nhìn cô nói: "Cô giáo Chu là cô giáo xinh nhất của trường tớ."
Cô nở nụ cười ấm áp nhu hòa.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-lan-gap-go/1722204/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.