Dãy số trên đầu Từ Chấn Quốc vẫn không ngừng nhảy nhót, và chữ số cuối cùng càng ngày càng tiến gần đến số 0.
Diêm Mặc đứng một bên, nhìn Quý Trạch cầm máu lên rồi đặt xuống, kẹp gạc liên tục nhét vào rồi lại bỏ ra.
Cuối cùng anh cũng rối loạn, đầu ngón tay khẽ run, mắt nhìn chằm chằm vào máy đo điện tim. Y tá liên tục lau mồ hôi cho anh.
Là một bác sĩ, anh đã phẫu thuật bao nhiêu năm, đến bây giờ, anh hoàn toàn có thể dự đoán được kết quả của ca phẫu thuật.
Các chuyên gia và Tào Viện trên tầng liên tục trao đổi thảo luận, trên mặt Tào Viện đã lạnh tanh một mảnh.
“Chủ nhiệm Dương, phải… làm sao bây giờ?”
Nhịp tim của bố Từ hóa thành một đường thẳng, dãy số trên đầu không còn nhảy nhót nữa.
Tai của Quý Trạch ù đi một tiếng nổ lớn, anh lùi lại mấy bước, dao mổ “xoảng” một tiếng rơi xuống đất.
Khi còn đi học, thầy giáo từng dặn dò kỹ càng, không được phẫu thuật cho người thân, bởi vì vào thời điểm sinh tử, người bình tĩnh đến đâu cũng sẽ mất lý trí.
Lần đầu tiên Quý Trạch hoảng loạn trong lúc phẫu thuật.
Diêm Mặc nhìn Quý Trạch luống cuống tay chân, trái tim vốn đã đóng băng bắt đầu đập loạn nhịp, như mặt hồ phá băng chỉ sau một đêm.
Khi huấn luyện nghiệp vụ ở địa ngục, Diêm Vương từng nói với mỗi quỷ sai rằng, quỷ sai lẽ ra không nên có cảm xúc, đáng tiếc, tạo hóa đã ban cho quỷ sai cũng những hỉ nộ ái ố như con người;
Cô xúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-diem-la-dai-ma-vuong/2687156/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.