Không phải là do lương tâm thức tỉnh, cũng không phải do phong độ sai khiến, lại càng không phải cái gọi là thương hoa tiếc ngọc... Tần Lạc thực sự là không muốn quay lại chút nào.
Trên đời làm gì có món hời nào lớn thế chứ?
Bà lợi dụng việc té ngã giả để hãm hại người ta trước, sau đó lại cố tình làm rách áo để lộ ngực rồi muốn người ta phải có trách nhiệm với việc này.
Đối với một người đàn bà lòng dạ hiểm ác như thế thì cần gì phải thương hoa tiếc ngọc để làm gì chứ?
Tần Lạc chắc chắn là áo của Lạc Sân là do bà ta cố ý làm rách, nếu không thì sao sớm không rách muộn không rách mà lại rách đúng vào lúc mình bò dậy từ trên lưng bà ta chứ? Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được?
Hơn nữa, lừa gạt là bản tính của đàn bà, có lần thứ nhất rồi thì ắt sẽ có lần thứ hai.
Mưu kế thứ nhất của bà ta không thành, thì giở chiêu thứ hai ra để hãm hại mình cũng không phải là chuyện không thể … đến lúc đó bị người ta trông thấy, thì đã thành đất sét rơi vào quần, không phải là cứt thì cũng biến thành cứt rồi.
Nghĩ vậy Tần Lạc liền nhanh chóng chuồn khỏi đây.
Nhưng hắn lại không thể không quay lại.
Thử nghĩ mà xem.
Nếu hắn chạy rồi thì Lạc Sân phải làm sao đây?
Bất luận cho Lạc Sân rời khỏi đây thế nào thì đều sẽ bị người ta trông thấy.
Đến lúc đó sự việc bị đồn ra ngoài sẽ là: Khi Tần Lạc tiễn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-thien-tai/678739/chuong-948.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.