Cừu Trọng Ngọc đã điều động cảnh sát phân cục Áp Bắc nên cô ta chỉ có thể đưa Tần Lạc về phân cục cảnh sát Áp Bắc.
Ngay khi Cừu Trọng Ngọc mới xuống xe, điện thoại di động của cô ta đổ chuông.
Cừu Trọng Ngọc móc điện thoại, nhìn lướt qua số điện thoại gọi đến, cô ta không nhận cuộc gọi và quay người nói với viên cảnh sát đội trưởng ở phía sau: "Tìm một phòng yên tĩnh."
"Hiểu rồi." Một người cảnh sát mang một đôi kính nhỏ cười tủm tỉm trả lời. Ở cục cảnh sát địa phương, tìm một căn phòng "yên tĩnh" nói một cách chính xác chính là tìm một nơi bí mật dùng để tra tấn.
"Các anh em, hãy dẫn đi." Người cảnh sát đeo kính nói.
Tần Lạc liếc mắt nhìn Cừu Trọng Ngọc vẻ quái dị, hắn không có bất kỳ hành động phản kkáng nào, lặng lẽ đi theo sau người cảnh sát đeo kính.
Khi Tần Lạc đi xa, Cừu Trọng Nọc mới nhận cuộc điện thoại, cô ta hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Trọng Ngọc, có phải cô bắt Tần Lạc không?" Từ trong điện thoại vang lên giọng nói của Cừu Yên Mị.
"Đúng thế. Có chuyện gì vậy?" Cừu Trọng Ngọc bực mình hỏi. Mối quan hệ của cô ta và Cừu Yên Mị không êm đẹp cho lắm. Người phụ nữ này xinh đẹp hơn cô ta hơn nữa từ khi tới Yến Kinh đã tạo ra một cơn chấn động, khiến hình tượng của những người phụ nữ khác bị chèn ép.
Phụ nữ đều có tính đố kỵ, phàm là người thân thì càng đố kỵ.
"Hãy lập tức thả người." Cừu Yên Mị sốt ruột nói: "Tuyệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-thien-tai/678834/chuong-869.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.