Mập thở hồng hộc đuổi theo, thấy Lục Thanh Gia một mình bước ra từ nhà vệ sinh.
Nhìn thấy cậu, cậu ta vẫy tay gọi: "Đi thôi, về nào."
Mập liếc vào trong, không thấy bóng dáng tên người yêu cũ của anh em mình, bèn làm một vẻ mặt khó tả——
"Chỉ thế thôi à? Chưa đến năm phút? Nhìn thì có vẻ sung sức, hóa ra lại yếu thế cơ à."
Lục Thanh Gia chậm rãi quay đầu lại, liếc cậu ta một cái: "Nếu tôi cho cậu vào máy xay sinh tố, chắc xay ra toàn nước vàng đấy."
(*)Trong văn hóa truyền thống Trung Hoa, màu vàng vốn là màu cao quý, tượng trưng cho hoàng đế ("hoàng" 皇 và "hoàng" 黄 cùng âm). Tuy nhiên, đến đầu thế kỷ 20, khi văn hóa phương Tây và các ấn phẩm hiện đại du nhập vào Trung Quốc, một loạt "sách báo khiêu dâm" (色情刊物) bắt đầu được bày bán trên giấy màu vàng hoặc có bìa vàng nhạt để thu hút sự chú ý nhưng vẫn ngụy trang để tránh kiểm duyệt. Từ đó, "黄色" (màu vàng) trở thành ám chỉ nội dung khiêu dâm, tục tĩu, hoặc có yếu tố t*nh d*c. Trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc hiện nay, từ "黄" hay emoji 🟡được dùng theo nghĩa ẩn dụ hoặc châm chọc, để tránh cả kiểm duyệt mạng nữa. Nói rồi, cậu giật lấy điện thoại của đối phương: "Tôi nghĩ rồi, không thể đẩy con gái người ta vào hố lửa được,
→ Dần dần, người dân gọi chung loại sách đó là "黄色书刊" (sách màu vàng).
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-thay-lua-dao-ngan-phat-tu-ngu-nhan/3010600/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.