Đường núi hẹp dài, hai bên vách đá cao ngất trời, ép tầm mắt chỉ còn lại một đường kẻ mỏng manh giữa không trung.
Tiêu Bảo đội cái nắng chói chang cầm cương phía trước, Phó Sơ Tuyết ngồi trong xe ngựa không ngừng phe phẩy quạt xếp. Bả vai rộng của Mộc Xuyên chiếm mất hơn nửa chỗ ngồi, nhưng hắn luôn giữ sống lưng thẳng tắp, chân khẽ thu vào trong như cố ý nhường thêm không gian cho y.
Cái người quanh năm suốt tháng chỉ biết đánh giặc này, xem ra cũng rất có lễ tiết.
Hai người đồng hành suốt một ngày trời, Mộc Xuyên nói chưa quá ba câu. Phó Sơ Tuyết thầm nghĩ nếu mình không tìm chuyện để nói, e rằng cái tiết trời oi bức này sẽ khiến y phát bệnh vì bí bách mất.
Phó Sơ Tuyết mở lời: "Qua ngọn núi này là tới địa giới Tây Thùy."
Mộc Xuyên gật đầu.
Phó Sơ Tuyết nói tiếp: "Nơi đây sơn thế hiểm yếu, đá lởm chởm vách cao, lại là con đường độc đạo từ Diên Bắc sang Tây Thùy, đúng là một pháo đài quân sự tự nhiên."
Mộc Xuyên trầm mặc nhìn ra ngoài: "Nơi này... rất giống gò Long Phong."
Đường Mộc Quân năm năm trước đã đại bại dưới tay giặc Oa tại gò Long Phong, thiệt hại hàng chục vạn tướng sĩ. Cha của Mộc Xuyên là Mộc Lâm Uyên cũng đã hy sinh trong trận chiến định mệnh đó.
Hỏng rồi. Phó Sơ Tuyết thầm mắng mình, vốn định bàn chuyện binh pháp, ai ngờ lại đâm trúng nỗi đau của hắn. Y khẽ nuốt nước bọt, liếc nhìn thanh đại đao bên cạnh Mộc Xuyên rồi im bặt, không dám ho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-tuyet-dung-dong-prove/3013904/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.