Trung tuần tháng hai, Phó Sơ Tuyết tẩm bổ nửa tháng, thể lực cũng khôi phục được vài phần.
Kỳ thi Đình diễn ra đúng hạn, hoàng đế đích thân điểm tên tam giáp, những kẻ này đều luận rằng: "Xã tắc làm trọng".
Tân khoa Trạng nguyên hùng hồn tuyên bố: "Các triều đại lịch sử đều là có giang sơn trước mới có con dân, nếu núi sông sụp đổ, lấy đâu ra quốc thái dân an?"
Vốn định mượn kỳ thi mùa xuân để chiêu hiền nạp sĩ, nhưng nếu thu nạp mấy kẻ "dưa vẹo táo nứt" này vào túi, ngày sau e là chúng sẽ lâm trận phản chiến.
Gia Tuyên ra khảo đề như vậy, chính là để mượn cơ hội xếp vào bên cạnh y những quân cờ trung thành của hắn. Bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau, không ngờ sau kế hoạch của Tả Bình An, y lại bị hoàng đế bày cho một vố, Phó Sơ Tuyết cười nhạo trong lòng.
Tào Minh Thành hỏi: "Thế tử vì sao bật cười?"
Lúc thi Hội, Phó Sơ Tuyết tinh thần uể oải, hoàng đế liền đổi Mộc Xuyên ra chủ trì, rõ ràng là muốn che chở cho y. Có hoàng đế chống lưng, Tào Minh Thành dù ngứa mắt cũng không thể làm gì được y.
Gã không xưng quan hàm, không thừa nhận thân phận Đại học sĩ điện Chiếu Nhạc của y, chẳng qua chỉ là muốn tìm chút cân bằng trong cách xưng hô mà thôi.
Phó Sơ Tuyết thản nhiên: "An Thọ lâu người ngày càng ít, kỳ thi xuân lại lắm nhân tài, Thừa tướng không ngại thì cứ thu tam giáp vào dưới trướng đi."
Hoàng đế lên tiếng: "Kỳ An khi chưa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-tuyet-dung-dong-prove/3013957/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.