Dịch: Hoa Gia Thất Đồng
Nơi có linh lực ngưng tụ chưa ắt đã có pháp ý; nhưng nơi nào do pháp ý ngưng tụ mà thành, nơi đó tất có linh lực dày đặc. Trong lòng oán ma pháp châu chứa đựng pháp ý. Tuy món linh bảo này đã bị tổn thương, song vẫn đang không ngừng hấp thu linh lực từ trong trời đất. Sau khi bị hút vào bên trong pháp châu, linh lực của thiên địa trở thành linh lực của chính pháp châu. Điều này làm cho linh lực trong lòng pháp châu chứa đựng pháp ý huyễn không.
Thiên Diễn Đạo Phái muốn khôi phục linh lực của môn phái trong thời gian ngắn, là một chuyện không hề đơn giản. Nếu việc luyện hóa linh lực này chỉ do mấy người bọn Dung Dương, Mộc Dương đảm nhận, ắt phải trải qua quãng thời gian đằng đẵng.
Hiện tại, họ chẳng có môn phái cố định, thế nên Thanh Dương mới phải dùng oán ma pháp châu để có thể trấn giữ pháp trụ. Song, muốn chuyển hóa linh lực trong lòng pháp châu thành linh lực của Thiên Diễn Đạo Phái lại không phải là một chuyện đơn giản. Bởi lẽ, linh lực đã dung hòa một cách hoàn hảo với pháp châu; nếu linh lực bị chuyển hóa, oán ma pháp châu có khả năng sẽ tan biến.
Vậy nên khi linh lực trong lòng pháp châu vừa được chuyển hóa một ít, Thanh Dương đã lập tức bừng tỉnh, không tiếp tục làm như vậy nữa. Tuy nhiên lúc này trong lòng y lại nảy sinh một thứ cảm giác khác liên quan đến oán ma pháp châu. Hay nói đúng hơn, y mượn oán ma để tế luyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-cot-dao-cung/1118759/quyen-2-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.