Khúc Thừa Dỗ chết lặng, hộp gỗ và bức thư mà hắn bảo quản bao nhiêu lâu nay rớt xuống đất.
Phải rồi, Xuân nhi đâu có được đi học, ngày nào cũng phải chăn trâu rồi làm việc nhà.
Cơm còn không được ăn no thì mụ dì ghẻ làm sao cho tiền để đi học được chứ? Bao nhiêu năm chơi với nhau chưa từng thấy Xuân nhi viết chữ, ấy mà khi mụ dì ghẻ nói " bút tích của Xuân nhi chắc công tử nhận ra" thì hắn lập tức tin rằng đây thực sự là bút tích của nàng.
Trong lúc đau đớn vì bị phản bội, hắn đã u mê không nhận ra mình đã bị gài bẫy.
Trưởng binh Hửu Hoàng lúc này cũng nhận ra vấn đề, bởi một đứa trẻ bị hành hạ như Xuân nhi thì không thể có chuyện được cho tiền đi học được.
Khúc Thừa Dỗ được thả ra, không còn bị thuộc hạ giữ tay nữa.
Hắn lững thững đi tới bên cạnh Xuân nhi , với đôi mắt đau khổ mà nghẹn ngào.- " vậy...!vậy thì mọi chuyện như thế nào? Muội hãy kể lại cho ta biết với.
Tại sao lúc đó ta tới không thấy muội, muội đã đi đâu?"Xuân nhi nhìn Khúc Thừa Dỗ với đôi mắt buồn sâu thẳm, mỉm cười một nụ cười chất chứa u buồn.
Xuân nhi thỏ thẻ.- " muội sẽ kể, nhưng huynh phải hứa với muội bình tĩnh, đừng làm gì dại dột đấy nhé"Khúc Thừa Dỗ, và cả trưởng binh nữa, hai người nghe vậy thì cảm thấy có gì không ổn rồi.
Tâm trạng lo lắng, nhưng vẫn gật đầu.
Xuân nhi lúc này mới bắt đầu kể lại........Ngày hôm đó, sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502782/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.