Khúc Thừa Dỗ nghe tới đây thì hai hàng nước mắt chảy thành dòng, người đơ ra như không thể chấp nhận được sự thật khủng khiếp ấy, mà trưởng binh Hửu Hoàng cũng che mặt giấu đi giọt lệ của mình.
Khúc Thừa Dỗ run run bàn tay, nhìn Xuân nhi mà cố rặn từng câu.- " Xuân nhi...!muội...đừng...đùa...!như vậy..."Xuân nhi nhìn người thương mà khẽ lắc đầu.- " không, muội không đùa, tất cả là sự thật.
Nhưng mà mọi chuyện đâu có dừng lại ở đó đâu, huynh biết tên đạo sĩ Kiên Bào chứ?"Khúc Thừa Dỗ và trưởng binh bỗng chết lặng.
Những điều khủng khiếp đó chưa phải là tất cả ư? Vẫn còn những điều khủng khiếp khác nữa sao? Và cái tên Kiên Bào có dính dáng gì.
Khúc Thừa Dỗ nhìn Xuân nhi mà gật đầu.- " ta biết cái tên đó.
Kiên Bào là một trong ba người đạt cảnh giới bậc thầy ở thành Đại La này"Xuân nhi khẽ gật đầu lúc này tiếp tục kể.Từ lúc nàng bị hiếp đến chết, thân xác bị vứt bờ vứt bụi không được an táng, linh hồn không thể siêu thoát.
Hàng đêm linh hồn hiện lên than khóc cho số mệnh mình, cho đến một đêm nọ nàng bất chợt nghe tiếng nói.- " đây rồi, chính là ở đây rồi"Linh hồn Xuân nhi ngước lên nhìn, bên trên là một đạo sĩ với dung mạo vô cùng độc ác." Đoàng...!đoàng...đoàng..." Vừa nhìn thấy nàng hắn lập tức tung ra hàng loạt bùa chú trấn áp linh hồn.
Những bùa chú ấy đánh nàng đau đớn vô cùng.
Nàng gào khóc thảm thiết nhưng tên đạo sĩ ấy không một chút rung cảm mà còn cười khoái chí nói lớn.- "
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502785/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.