Đạo sĩ vừa mới thực hiện màn "anh hùng cứu mỹ nhân" , tâm trạng khoái chí lắm.
Tiểu cô nương lúc này nhìn ra cửa sổ mà run rẩy.- " tiên sinh, liệu con ma ấy còn ngoài đó không? Tiểu nữ sợ..."Đạo sĩ nghe vậy liền trịnh thượng bước đi ra cửa, tay cầm mộc kiếm phe phẩy, nhìn một lượt rồi đưa kiếm lên trước mặt nói.- " tiểu cô nương đừng sợ.
Mộc kiếm của ta được làm từ loại gỗ dâu ngàn năm có tác dụng trừ tà rất lớn, chưa kể trên kiếm còn khắc hàng loạt trận pháp diệt ma cấp độ cao.
Con ma ấy bị trúng một kiếm chắc chắn bị thương nặng.
Bây giờ tuy chưa tiêu tán nhưng không thể tồn tại lâu.
Cô nương có thể yên tâm "Lời nói chắc chắn lắm, nhưng bản thân tên đạo sĩ này chỉ đang chém gió.
Cái gì mà cây dâu ngàn năm? Loại trăm năm còn chưa tới tay hắn chứ đào đâu ra gỗ quý ngàn năm.
Tiểu cô nương kia hình như không yên tâm lắm, vẫn đứng thập thò ở cửa không dám ra ngoài, quay lại nhìn như muốn nói "tiên sinh có thể đưa tiểu nữ về được không?".
Tên đạo sĩ có vẻ hiểu ý, nhưng hắn cũng không dám rời khỏi đống bùa chú mà hắn đặt phòng ngự xung quanh, nên đang nghĩ cách.
Hắn sợ vị cô nương kia mở lời, lúc này lại đánh sang chuyện khác, liền hỏi.- " thật mạo muội, ta vẫn chưa biết cô nương tên gì.
Có thể xưng tên không?"Tiểu cô nương đang đứng ở cửa, nghe hắn hỏi vậy thì thuận đà lấy cớ chạy vào trong, có vẻ vẫn sợ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502794/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.