Trịnh Võ Quyết đôn đã mời Lâm Chấn Anh đến trước mặt Vạn Vân Phong, lúc này đứng ra trung gian, nhìn Lâm Chấn Anh mà giới thiệu.- " xin giới thiệu với Lâm tiên sinh, vị này là bạch tiên sinh, là người của trấn Đào Hoa này"Đoạn quay sang Vạn Vân Phong mà nói tiếp.- " bạch tiên sinh, vị này là Lâm tiên sinh, là đạo sĩ danh tiếng lẫy lừng phương bắc mà tiểu nhân nhắc đến"Vạn Vân Phong mỉm cười lịch sự, chắp tay thi lễ một cái.
Lâm Chấn Anh nhìn Vạn Vân Phong với ánh mắt kỳ lạ, hắn cũng từ từ đưa tay lên thi lễ trả.
Trịnh Võ Quyết cười vui vẻ, tưởng mọi chuyện tốt đẹp thì bất ngờ...!" Vút.vút.
vút...." Lâm Chấn Anh vung tay vun vút phóng ra ba đạo bùa chú bay thẳng lên trán và hai gò má của Vạn Vân Phong.
Ba lá bùa dính trên mặt, đạo sĩ lúc này bắt tay hình kiếm trước mặt, hét lớn.- " thiên địa càn khôn, NỔ..."Hét xong vận chân khí, trừng mắt nhìn về phía đối tượng.
Vi vu tiếng gió thổi, một luồng gió thổi qua khiến mấy lá bùa phấp phới bay.
Chẳng có gì xảy ra cả, chẳng có lá bùa nào nổ khiến đạo sĩ ngơ ngác.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Trịnh Võ Quyết ngơ ngác không kịp phản ứng, lúc này định thần thì hốt hoảng la lên.- " trời ơi, Lâm tiên sinh, ông làm cái quái gì vậy?"Khuôn mặt hoảng hốt, Trịnh Võ Quyết ôm lấy Lâm Chấn Anh mà xô ông ta ra.
Đạo sĩ lúc này nhìn Trịnh Võ Quyết mà nói.- " ngươi người trần mắt thịt thì biết cái gì? Cái tên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502849/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.