Vạn Vân Phong trước cái tình trạng oái oăm này đành cười qua loa cho qua chuyện, quay sang nhìn Trịnh Võ Quyết mà nói sang vấn đề khác.° " à phải rồi, suýt chút nữa quên mất.
Ta đến đây có việc quan trọng với ngươi.
Ngươi có biết ai đã bỏ bùa dùng ma ám ngươi không?"Phải rồi, bỏ bùa chơi ngải , đây là điểm quan trọng nhất mà cần phải dành nhiều sự quan tâm nhất.
Vạn Vân Phong vừa hỏi xong, đạo sĩ đã bật đứng dậy, nhìn thẳng vào mặt Trịnh Võ Quyết mà nói.- " đúng rồi, ta tới đây cũng vì chuyện này.
Bây giờ ngươi mau đưa ta đến gặp tên tù nhân mà ngươi bắt hôm qua để ta trực tiếp thẩm vấn hắn "Tên tù nhân mà đạo sĩ nói là ai chứ? Chính là Vạn Vân Phong chứ ai nữa.
Đêm qua bị nhốt trong ngục cả một đêm.
Trịnh Võ Quyết hôm qua còn nói chắc chắn với đạo sĩ rằng Vạn Vân Phong là người bỏ bùa hắn, thế nên trước câu hỏi của đạo sĩ tự nhiên trong lòng ngại ngùng mà lén nhìn Vân Phong, xấu hổ không biết nói gì.
Đạo sĩ không thấy Trịnh Võ Quyết trả lời thì càng thúc giục, mà càng thúc giục thì Quyết càng ngại.
Vân Phong thấy vậy cười nhạt mà nói xen vào.° " ta đã điều tra ra được kẻ ám bùa ngươi là ai rồi, không cần phải vào ngục thẩm vấn ai nữa"Lời nói này gỡ bỏ một chút ngại ngùng, Trịnh Võ Quyết và đạo sĩ đều quay sang với khuôn mặt phấn khởi hỏi.- " thật chứ? Kẻ ấy là ai, mau (xin) nói ra "Vạn Vân Phong khẽ gật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502850/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.