Tên Hán Xâm ấy thực hiện kế hoạch một cách từ từ và vô cùng cẩn thận. Hắn lập những đội cướp biển , chặn xin tiền mãi lộ của những đoàn thương buôn nhỏ. Thời gian ban đầu thấy làm ăn trót lọt, những đoàn thương buôn ấy bị chặn cướp thì cũng ấm ức lắm. Nhưng số tiền chặn cướp ấy cũng như là tiền đút lót cho các trạm canh gác quan phủ mà thôi, vậy thì tặc lưỡi xem như là mình qua thêm một trạm gác nữa. Họ nộp chút tiền mãi lộ cho bình an, đỡ khỏi phải gặp chuyện trả thù, như thế thì bớt đi rất nhiều phiền phức. Hán Xâm khi mà thu tiền đều đặn như vậy, tiền mỗi lúc một nhiều hơn. Hắn nhận ra tiềm năng từ việc lập trạm thu tiền mãi lộ này rất lớn, và có thể khai thác một cách bền vững. Cơ hội này không phải ai cũng có điều kiện làm được, và hắn chiêu binh mãi mã , thành lập quân đội của riêng mình. Quân số càng lúc càng đông, lập đội cướp biển hùng mạnh , tiến tới chặn cả những tàu thương buôn lớn. Lợi dụng yếu tố ở nơi xa cách với phương Bắc , Kinh đô chẳng buồn dòm ngó tới tận vùng đất trời Nam xa xôi, mà hắn mặc nhiên lộng hành. Và rồi hắn chiếm luôn quyền kiểm soát trấn Đào Quả, trở thành bá chủ vùng đất ấy. Hán Xâm không còn xua tàu cướp ra ngoài nữa, mà mở luôn cả trạm thu phí tại cửa sông Bạch Đằng, ngang nhiên xem mình không khác gì là một vị quan cả. Hán Xâm bây giờ đã là bá chủ của vùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/80917/chuong-590.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.