Hiệp Ninh rời căn phòng bước ra ngoài, thoát khỏi căn phòng ngột ngạt bên trong. Ông nhìn quanh một lượt, bầu trời thoáng đãng, ánh nắng chiếu rọi xuống, gió biển thổi vào, tất cả những yếu tố đấy tạo cảm giác thư thái. Thúy Nga bên trong cũng dẫn theo Diệp Lan và Yên Nhiên bước ra, bọn họ cũng cảm nhận khung cảnh yên bình, mà hai nha hoàn cũng cùng nhau ra ngoài ngắm cảnh. Mọi thứ lại bình yên như vốn dĩ vẫn thế, cứ như là chưa từng có một cuộc quyết chiến đẫm máu xảy ra vậy. Những người phụ nữ bé nhỏ yếu đuối ấy nhìn về phía sau, nơi mà con thuyền đã đi qua . Bọn họ nhìn về vùng biển sau lưng, thấy có hai chiếc tàu cướp biển đang bốc cháy ngùn ngụt. Thúy Nga nhìn về hướng đó, cảm thấy có chút tò mò.
- " Lão huynh à! Hai chiếc thuyền đang bốc cháy đó có phải là..."
Lời nói ngập ngừng chưa dứt, thì Hiệp Ninh đã gật đầu.
- "Phải rồi , đó chính là thuyền của bọn cướp biển đấy . Chúng ta đã tiêu diệt được bọn chúng, trả lại bình yên cho vùng biển này."
Hình bóng hai chiếc thuyền bốc cháy, cũng đồng nghĩa với việc những sinh mạng cướp bóc kia đã bị tiêu diệt. Thúy Nga tất nhiên cũng không hề tiếc rẻ mạng sống của bọn cướp , nhưng nhìn hai chiếc thuyền đấy thì lại có vẻ tiếc của, bà tặc lưỡi một cái .
- "chà, sao mà đốt bỏ tiếc vậy? Nếu đem hai chiếc thuyền ấy về sử dụng, lần sau đi buôn có phải là được thêm hai chiếc nữa không?"
Việc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/80918/chuong-589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.