"Dì ơi, cháu nhớ dì quá!" Khuôn mặt xinh đẹp của cô dí sát vào màn hình, trông đầy tủi thân.
"Dì cũng nhớ cháu, đợi cháu về, dì sẽ nấu món ngon cho cháu, chịu không?"
"Chịu luôn ạ! Cháu cũng muốn ăn lẩu!"
"Được, dì làm cho cháu." Tĩnh Tĩnh đắc ý nhìn Minh Thành.
Minh Thành bĩu môi làm mặt xấu với cô, gắp một miếng bò ba chỉ nhúng đầy sốt mè rồi nhét vào miệng: "Ngon quá, thơm thật đấy!"
"Aaaa! Cậu cứ chờ đó cho tôi! Dì ơi, chờ cháu nhé, cháu đặt vé về ngay đây!"
Trong căn phòng nhỏ nhưng ấm áp, tiếng cười vang vọng khắp nơi.
3
Lần nữa gặp lại Tiểu Quân đã là sau Tết.
Tiểu Quân đeo khẩu trang, dù đứng cách tôi một mét thì tiếng ho của cậu ấy cũng không thể giấu nổi, cậu ấy quét mã trả tám tệ.
"Dì, như cũ ạ."
Tôi thả hoành thánh vào nồi nước sôi: "Đứng xa vậy làm gì? Lại đây, dì rót cho cháu cốc nước ấm, uống vào sẽ dễ chịu hơn."
Tiểu Quân xua tay: "Thôi dì, ảnh hưởng đến việc buôn bán của dì mất."
Đúng là đứa trẻ thật thà.
Hoành thánh còn chưa chín, tôi rót cho cậu ấy một cốc nước ấm, đưa đến tay cậu ấy. Cậu ấy nhận lấy, lại lùi về hai bước. Cởi khẩu trang ra, thổi lớp hơi nước bốc lên trên miệng cốc rồi húp hai ngụm.
Tôi dùng muôi khuấy nhẹ nồi hoành thánh, thuận miệng hỏi: "Tiểu Quân này, cháu bị cảm bao lâu rồi? Lần trước gặp đã thấy cháu ho, vẫn chưa khỏi à?"
Cậu ấy ôm cốc nước, nghĩ một lát rồi đáp: "Chắc cũng một tháng rồi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-cua-cau-ay-la-com-chien-trung/1344435/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.