Rốt cuộc mình có cần sĩ diện không?
Ồ, mẹ nói rồi, mình là đồ vô liêm sỉ.
Vậy thì, mình cần sĩ diện làm gì nữa?
Tần Mẫn Tĩnh kéo lê đôi chân thương tích, bước lên sân thượng của bệnh viện.
Cô dang hai tay, làn gió lạnh lẽo lùa từ tay áo bên này sang tay áo bên kia, thổi tung bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình.
Nhìn xuống lớp áo phồng lên, cô bật cười khe khẽ.
Cô đã bao giờ béo đâu chứ? Một con thiên nga béo có còn nhảy ba lê được không?
Trên sân thượng bệnh viện, một con thiên nga bị thương đứng trên bức tường thấp ngoài lan can, uyển chuyển nhảy múa.
Bên dưới, người đã vây kín.
Trên sân thượng cũng đầy người.
Có người cầm loa hét lên với cô: "Cháu còn trẻ, đừng hành động dại dột!"
Nhưng Tần Mẫn Tĩnh chẳng nghe thấy gì cả.
Cô đắm chìm trong thế giới của mình, kiễng chân, xoay người, uốn lưng.
Có ai đó đang khóc, nức nở gọi cô trở lại.
Là ai đang khóc nhỉ?
Cô không quan tâm.
Dáng hình mảnh mai của cô cứ thế tự mình xoay vòng, trong gió, cô tựa một cánh bướm rách nát đang vũ động.
…
Khi tôi chạy lên sân thượng, mẹ của Tần Mẫn Tĩnh đang quỳ rạp dưới đất, khóc lóc thảm thiết.
Vài nhân viên cứu hỏa phải giữ chặt bà ta lại, sợ bà ta kích động nhảy bổ về phía Tần Mẫn Tĩnh, khiến cô càng thêm hoảng loạn.
Tôi cầm một đĩa hủ tiếu xào nóng hổi, theo chỉ dẫn của đội cứu hộ, chậm rãi bước tới gần Tần Mẫn Tĩnh.
Hương thơm quen thuộc kéo cô ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-cua-cau-ay-la-com-chien-trung/1344438/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.