Tần Mẫn Tĩnh ngẩng đầu lên theo phản xạ, nhìn về phía người phụ nữ đang bận rộn sau quầy rồi mới hoàn hồn, nhận lấy phần ăn từ tay Bùi Minh Thành.
Đến đầu đường, cô chợt ngoảnh đầu lại.
Nhìn thấy Minh Thành đang nói gì đó với dì khiến dì cười tít mắt, còn giơ tay gõ nhẹ lên trán cậu.
Sự thân mật ấy...
Lâu lắm rồi cô không cảm nhận được nữa.
Có một chút ghen tị.
Chỉ một chút thôi.
Sau khi cô rời đi, đám nữ sinh ngồi ăn trong quán liền rôm rả bàn tán: "Cô gái đó là ai vậy? Gầy mà đẹp quá trời!"
"Hình như là Tần Mẫn Tĩnh lớp 10A2. Nghe nói học ba lê, sau này có khi sẽ thi vào trường nghệ thuật đó."
"Hả? Lớp A2 là lớp chuyên mà? Thành tích của cô ấy tốt vậy, sao lại thi nghệ thuật?"
"Ai biết đâu. Mà học ba lê rồi thì ăn mấy món dầu mỡ này được không? Không sợ tăng cân à?"
"Thôi đi, bớt lo chuyện người ta giùm cái. Dù cô ấy có ăn cơm chiên, mì xào, hay phở xào ba bữa một ngày, cũng vẫn gầy hơn tụi mình. Toàn lo bò trắng răng thôi!"
6
Nhờ vào bữa trưa no nê mỗi ngày, Tần Mẫn Tĩnh càng dốc sức tập luyện ba lê, cũng về nhà muộn hơn.
Dù cô có về trễ thế nào, mẹ cô vẫn luôn ngồi chờ trên ghế sofa, đợi cô cân xong rồi mới nói chuyện với cô.
Trong lúc cô tắm, mẹ lại vào phòng tùy ý lật xem mọi thứ… Từ nhật ký đến sách vở, chỉ cần bà ta muốn thì cái gì cũng phải kiểm tra.
Không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-cua-cau-ay-la-com-chien-trung/1344440/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.