Sáng hôm sau, cô bị mẹ gọi dậy sớm.
Bữa sáng hôm nay gồm: hai lòng trắng trứng, một bát bông cải xanh luộc, một ly nước ấm.
Suốt bốn năm qua, chưa từng thay đổi.
Cô cầm nĩa, gắp một miếng bông cải xanh bỏ vào miệng, nhai chậm rãi rồi nuốt xuống cùng nước ấm.
Cô nhìn vào ánh mắt tràn đầy mong đợi của mẹ, đè nén toàn bộ nỗi đau và sự tuyệt vọng xuống đáy lòng.
Cô muốn chạy trốn nhưng đôi cánh của cô đã bị cái lồng có tên "tình yêu" khóa chặt.
3
Ngày hôm sau, tôi lại nhìn thấy Tần Mẫn Tĩnh.
Sắc mặt cô còn tái nhợt hơn hôm qua.
Cô đặt lên quầy mười tệ, giọng điệu thản nhiên: "Dì ơi, cho cháu một phần mì xào trứng và thịt."
Cô l.i.ế.m nhẹ lên vết thương trong miệng, nở nụ cười với tôi: "Cho cay."
Sợi mì xào cay nồng vừa trôi xuống bụng, vết thương trong miệng đau rát như thể có hàng trăm nhịp tim đang điên cuồng đập loạn xạ.
Nhưng Tần Mẫn Tĩnh chẳng hề để tâm.
Cô tiếp tục gắp mì, bỏ đầy miệng, như thể chẳng hề cảm nhận được cơn đau nơi đầu lưỡi.
Ăn xong, cô lễ phép chào tôi rồi rời đi.
Trong nhà vệ sinh trường học, Tần Mẫn Tĩnh cúi gập người bên bồn rửa tay, dùng ngón tay móc vào cổ họng.
Mọi thứ trong bụng chưa kịp tiêu hóa đều bị nôn ra ngoài.
Nước mắt lăn dài trên gương mặt cô, dạ dày trống rỗng đau đớn như một hạt giống mục rữa, mọc lên những nhánh gai sắc bén cắm sâu vào bụng.
Ngày qua ngày, sáng ăn bữa ăn kiêng, trưa lén đổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-cua-cau-ay-la-com-chien-trung/1344441/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.