Ở thời đại này một tệ là số tiền không ít.
Đàm Lệ vô thức nhìn quanh bốn phía, lắc đầu, nói không nhìn thấy.
Tô Diên biết một vừa hai phải, hôm nay chỉ định lộ mặt cho quen thôi, sau khi chào tạm biệt đối phương thì rời khỏi phòng đặt đun.
*
Thời gian kế tiếp, cô và Phó Mặc Bạch thường xuyên gặp mặt, mỗi bữa cơm trưa đều thay đổi đa dạng sắc thái.
Tô Diên sờ sờ bụng, cảm giác bản thân cũng béo lên rồi.
Mỗi chủ nhật hai người còn sẽ hẹn nhau lên thư viện của thị trấn, nơi đó chẳng những yên tĩnh ít người mà còn không sợ gặp được người quen.
Tháng mười, một ngày cuối tuần nọ.
Để chúc mừng nhiệm vụ thu hoạch vụ thu hoàn thành viên mãn, trưởng thôn cho các thanh niên trí thức nghỉ ngơi một ngày, trùng hợp là chủ nhật, mọi người có thể cầm thư giới thiệu lên phố mua sắm.
Thẩm Tình đã ngóng trông ngày này từ lâu. Sau khi có được thông báo, cô ấy đi vào nhà họ Khương, kéo cánh tay Tô Diên, năn nỉ: "Cô đến thành phố Thanh Sơn với tôi đi, đồ tôi muốn mua trên trấn không có bán."
Tô Diên khẽ cắn môi, có chút khó xử, vì cô đã hẹn với Phó Mặc Bạch sẽ đến thư viện tìm sách dạy nấu ăn trước rồi.
Làm người phải giữ lời hứa, cô rối rắm cả buổi trời, lựa chọn làm người giữ chữ tín.
"Tôi lỡ có hẹn với người khác rồi, lần sau tôi sẽ đi với cô được không?"
Thẩm Tình cho rằng người cô hẹn là người trong thôn, tò mò hỏi: "Cô hẹn ai?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713982/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.