Chờ cô ngồi xuống, anh đứng tựa vào kệ sách, tư thái nhẹ nhàng tùy ý. Tô Diên như bị lây nhiễm từ anh, từ từ thả lỏng dây thần kinh vốn căng chặt, tập trung sự chú ý vào trong sách.
Trong bất tri bất giác.
Ánh mặt trời xuyên qua lớp cửa kính chiếu vào trên kệ sách, vầng sáng vàng nhạt bao bọc lấy hai người như thể được khoác một tầng kim sa, m.ô.n.g lung lại xinh đẹp.
Thẳng đến trưa hai người họ mới ra khỏi thư viện.
Trải qua một buổi sáng giảm xóc, Tô Diên đã suy xét lại xong xuôi, đã có gan nhìn thẳng mắt anh.
Phó Mặc Bạch thấy được sự thay đổi của cô, anh hỏi: "Anh biết có một chỗ bán món hầm rất ngon, em muốn ăn không?"
Cô cũng đói bụng nên không từ chối: "Nếu để em mời khách thì đi."
Bước đầu tiên của việc từ chối là phân rõ giới hạn.
Phó Mặc Bạch khẽ mím môi, gật đầu ngay tắp lự. Nhưng đến lúc trả tiền người đàn ông lại thanh toán trước cô một bước, không cho cô có cơ hội phân rõ giới hạn.
"Em vẫn nên giữ lại chút phiếu gạo này đi thôi, bình thường anh ăn cơm không tốn tiền, giữ cũng không có ích gì."
Trước cửa tiệm cơm, hai người họ nhìn nhau. Nghe lời anh nói, Tô Diên khẽ cắn môi, cuối cùng lấy hết can đảm mà nói rõ ràng.
"Phó Mặc Bạch, em là một người không rõ lai lịch, trước mắt em không muốn yêu đương với ai cả, cũng không muốn kết hôn."
Nhất là với anh, tính chất nghề nghiệp của anh đặc thù, tất cả người lớn đều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713983/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.