Tô Diên đang nghe mê mẩn, thấy bà đột nhiên dừng lại, tò mò hỏi: "Sau đó đã xảy ra chuyện gì ạ?"
Diệp Khiết ngập ngừng một lúc, cuối cùng cũng nói ra: "Không biết Tô Kiến Quốc phát điên cái gì, đến huyện tìm mẹ hai lần, nói là muốn tái hôn. Lần đầu bị mẹ mắng đi, lần thứ hai anh ta như keo dính, nhất quyết không chịu đi. May mà có Giang Phong Lĩnh giúp đỡ mới không bị truyền tai tiếng. Mẹ thấy Giang Phong Lĩnh là người đàn ông thực thụ, nên đã đồng ý yêu đương với anh ấy."
"…" Tô Diên nghe xong không nói nên lời, tiêu hóa một hồi mới tiếp tục hỏi: "Người đó đã ly hôn rồi à? Ly hôn khi nào vậy?"
"Không biết, muốn ly thì ly thôi, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến mẹ."
Diệp Khiết trợn mắt một cái, vô cùng khó chịu với Tô Kiến Quốc.
Thấy vậy, Tô Diên không hỏi thêm nữa, chân thành chúc phúc: "Mẹ nuôi, mẹ có thể trở thành thím út của con, thật là tốt! Con chúc mẹ và chú út mãi mãi hạnh phúc! Mẹ và chú út định khi nào kết hôn?"
Về chuyện kết hôn, Diệp Khiết vẫn nghĩ đơn giản: "Tạm thời mẹ và anh ấy chưa có ý định kết hôn, muốn ở bên nhau vài năm rồi mới tính."
"Chú út cũng nghĩ vậy sao?"
"Đúng thế, bọn mẹ đã bàn bạc xong rồi, nếu không thì mẹ cũng không đi theo anh ấy gặp người lớn đâu."
Đúng lúc đó, bên ngoài phòng ngủ vang lên tiếng của Giang Phong Lĩnh, giọng trầm ấm nam tính: "Diên Diên, mẹ nuôi con có trong phòng không?"
"Có,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2714083/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.