Đúng lúc này, Giang Phong Viễn bước vào, xắn tay áo sơ mi, trầm giọng nói: "Hai mẹ con ra ngoài đi, bữa tối nay để cha nấu."
"Cha biết nấu ăn ạ? Sao con không biết?"
Thẩm Như đưa chậu rửa rau cho ông, trong mắt đầy tò mò.
Một số mảnh ký ức như bị xóa sạch, không tìm thấy dấu vết nào. Giang Phong Viễn nhìn vợ chăm chú, nỗi ghen tuông trong lòng bỗng chốc hoá hư không.
Trong những ký ức ít ỏi của vợ, chỉ có ông và các con. Ông còn gì để không hài lòng nữa? Thật không đáng để ghen tuông vì người ngoài.
Nghĩ thông suốt, ông khẽ đẩy vai vợ con, giả vờ như lần đầu tiên vào bếp, cười nói: "Hai mẹ con ra ngoài đi, đừng làm cha phân tâm."
Tô Diên hiểu ý của cha, bèn kéo tay Thẩm Như phụ họa theo: "Mẹ, chúng ta đi thôi, đây là lần đầu cha vào bếp, nếu có mẹ ở đây, cha sẽ ngại đó."
Thẩm Như nghĩ một lúc thấy cũng đúng, bèn theo con gái ra ngoài bếp, nhưng vẫn có chút lo lắng: "Nếu cha con nấu dở thì sao? Dì út con cũng ở đây, nếu đồ ăn dở quá thì mất mặt lắm."
Thực ra Tô Diên cũng không biết cha nấu ăn thế nào, để chắc chắn, cô nhờ Phó Mạc Bạch vào bếp giúp đỡ.
Đến giờ ăn tối, trên bàn bày tám món một canh, trông rất bắt mắt.
Phó Mạc Bạch bày biện bát đũa cho mọi người, rồi khiêm tốn nói: "Tất cả đều do cha làm, con chỉ phụ giúp thôi."
Ban đầu, ông cụ Giang đã cầm đũa lên, nghe vậy lại đặt xuống, ánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2714090/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.