Tô Diên tin vào khả năng phán đoán của anh, lập tức như quả cà chua bị dập, xìu xuống.
"Thăm dò cả ngày trời, khó khăn lắm mới nhìn trúng một căn nhà, sao lại không thể mua vậy chứ? Tìm nhà thật khó quá đi!"
"Đừng vội, khắp Bắc Kinh có rất nhiều nhà, chắc chắn sẽ có cái vừa ý em thôi. Chúng ta cứ từ từ tìm, rồi cũng sẽ tìm thấy."
Nghe lời anh an ủi, tâm trạng Tô Diên đỡ hơn hẳn.
Những ngày sau đó, ban ngày cô tiếp tục tìm nhà, buổi tối chơi đùa với bọn trẻ, cuộc sống bận rộn nhưng cũng rất thú vị.
Hôm nay, cô nhận được thông báo từ nhà xuất bản, trong cái nóng hơn ba mươi độ đến thư viện, cuối cùng cũng thấy tiểu thuyết mình viết đã được lên kệ!
Vì tựa sách nổi bật, bìa đẹp mắt, nhiều bạn trẻ đứng lại lật xem, rồi cứ thế không rời.
Chưa đầy hai mươi phút, khu vực của tiểu thuyết của cô đã chật kín người.
Tô Diên thấy cảnh đó, xúc động muốn chụp một tấm ảnh kỷ niệm, nhưng tiếc là không có máy ảnh, đành phải bỏ qua ý định này.
Sau đó, cô tự bỏ tiền túi, mua cho mỗi người trong nhà một quyển.
Buổi chiều về nhà, cô phát sách cho mọi người, miệng cười tươi rói, mang chút tự hào nhỏ nhoi: "Đây là quyển tiểu thuyết đầu tiên con viết, tặng mọi người làm kỷ niệm."
Thẩm Như cầm sách, tự hào vì có một cô con gái như vậy: "Diên Diên của mẹ thật tuyệt!"
Những người khác cũng nhận sách, lòng đầy hãnh diện.
"Diên Diên, em định khi nào viết cuốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2714096/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.