Gương mặt Diêu Dao cứng lại, rồi cười lạnh nói: “Huynh vì ả mà cam nguyện trở về làm người thuốc sao?”
Oán độc trong mắt nàng ta khiến Lăng Tinh vỡ lẽ: “Ồ, thì ra ngươi chính là vị hôn thê bội tín bội nghĩa kia.” Diêu Dao biến sắc, Lăng Tinh không thèm nhìn nàng ta, nhảy từ trên cây xuống, tay giật lấy Dận Liên: “Ta vẫn chưa tới mức phải xin kẻ khác tha cho.”
Dận Liên cứng rắn khác thường, hắn bóp chặt cổ tay Lăng Tinh ấn mạnh vào mệnh môn của nàng, võ công hắn không yếu, chỉ là bị phế đi thôi. Người phế võ công của hắn chính là Diêu Dao. Dận Liên cúi đầu nhìn Lăng Tinh nói: “Đa tạ cô những ngày qua đã liều mạng vì ta.” Hắn có thể cảm nhận được sự mệt nhọc của Lăng Tinh, hắn cũng phát hiện ra rằng hắn không thể chịu đựng việc nàng ngày một tiều tụy, “Đến đây là đủ rồi.”
Khiến hắn tin thiên hạ này vẫn còn để lại cho hắn chút hơi ấm là đủ rồi.
Đè nén cảm xúc dâng trào trong lòng, môi hắn nhẹ lướt qua trán Lăng Tinh, còn chưa thể coi là một nụ hôn, chỉ là một sự tiếp xúc, sau đó hắn quyết tuyệt buông tay đi về phía Diêu Dao.
Hơi ấm trên trán làm xao động trái tim Lăng Tinh, chờ nàng sực tỉnh thì Dận Liên đã bước đến trước mặt Diêu Dao. Thấy tay nữ nhân kia sắp tóm lấy Dận Liên, Lăng Tinh không biết cảm xúc chợt dâng trào trong lòng mình là gì, nàng không nói một lời lập tức rút roi ra mạnh mẽ hất tay Diêu Dao ra.
Diêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033146/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.