Mặt A Lâm trắng bệch, biết rõ mình đánh không lại nam nhân này, cô dựa vào tường cuộn chặt người, khàn giọng nói: Phải thì sao.”
Dung Dữ cúi đầu cả buổi không lên tiếng, lúc A Lâm tưởng hắn không hỏi nữa thì Dung Dữ lại nói: “Tại sao lại thích hắn? Rõ ràng hắn là trưởng bối. Hơn nữa… Nếu ta đoán không lầm thì cô giúp sư phụ cô mượn Lục Nhận đao này chỉ e là để hắn đi cứu người. Trong lòng hắn đã có người, cô hà tất…”
“Nếu ta làm chủ được…” A Lâm không nhịn được mà ngắt lời, bất lực cười khổ, “Nếu ta làm chủ được thì tốt rồi.” Nàng thất vọng vùi đầu vào đầu gối, có lẽ ánh trăng quá lạnh, lạnh đến mức đông cứng phòng bị trong lòng nàng, nàng nhẹ giọng nói: “Lúc nhỏ ta bị thương, quên hết những chuyện trước năm mười hai tuổi, là sư phụ nuôi ta khôn lớn. Có lẽ lúc trước từng sống không tốt lắm nên lúc đầu ta đối với sư phụ vừa kính vừa sợ, nhưng trong tám năm qua, mỗi lần bị thương, mỗi lần bị bệnh sư phụ đều ở bên cạnh ta, cho dù bệnh đến thần trí mơ hồ ta cũng biết có người ở bên cạnh trông chừng ta, bảo vệ ta…”
A Lâm khàn giọng tự chế giễu: “Trong bảo bọc như vậy nhưng ta lại nảy sinh tâm tư dơ bẩn. Dơ bẩn đến mức khiến ta cũng tự thóa mạ mình.”
Nàng cúi đầu chìm trong cảm xúc của mình, bỏ lỡ thần sắc bỗng nhiên hoảng hốt của Dung Dữ, không khí lạnh lẽo, trong hơi thở của một mình A Lâm, Dung Dữ lặng lẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033176/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.