Nàng đã cân nhắc kỹ lưỡng, suy đi tính lại mới dám nói những lời này trước mặt Doãn Tương Như, chẳng hay mẫu thân có cảm thấy những lời ấy không giống lời một nữ nhi nên nói hay không.
Doãn Tương Như trầm mặc hồi lâu, ngón tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, rồi lại nở một nụ cười yếu ớt: “A Liên, thì ra con đã trưởng thành rồi.”
Lúc ấy là giao mùa xuân hạ, ngoài cửa sổ cây xanh rợp bóng, tơ mỏng nhẹ vờn trong nắng quang, Doãn Tương Như khẽ ngước mắt, ngẩn ngơ nhìn những vệt bóng cây loang lổ trên cửa chạm hoa, miệng lẩm bẩm: “A Liên nói phải, bị vây trong khốn cảnh mà chẳng nản lòng, dù ngõ hẻm sâu hút cũng có thể nhòm thấy ánh trời, đó vốn nên là sự khoáng đạt của con. Mẫu thân chẳng biết còn phải dặn dò con điều gì, chỉ một câu này, con phải ghi nhớ. Nếu đối phương quả thật vô lại, con tuyệt đối không được một mực nhẫn nhịn, làm tổn thương thân mình, bởi lẽ việc đó chỉ khiến người thương con đau lòng, kẻ ghét con đắc ý.”
Khúc Du quỳ ngay ngắn, dập đầu cúi lạy người, nói: “Xin mẫu thân an lòng.”
Thực lòng, nàng có phần bất mãn với lễ tiết quỳ lạy của người xưa, song bộ dạng Doãn Tương Như rơm rớm nước mắt nhìn nàng, luôn khiến nàng nhớ đến mẹ mình.
Khi nàng còn rất nhỏ, ba đã qua đời, nàng thậm chí chẳng nhớ nổi dung mạo ông. Mẹ nàng là một luật sư bận rộn, một tay nuôi nàng khôn lớn. Nàng rất kính trọng nghề nghiệp của mẹ, khi tốt nghiệp phổ thông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-tuyet-ca-vu-vien/2993530/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.