Lật Hồng Vũ gọi mấy tiếng Khúc Du mới hoàn hồn, ngước mắt lên liền thấy bóng người thanh mảnh sau tấm bình phong.
Nàng nén xuống sự hoang mang tột độ trong lòng, đứng dậy. Nào ngờ khuỵ gối lâu quá, chân hơi bị tê, nàng liền loạng choạng một bước.
Châu Đàn bước nhanh đến bên cạnh đỡ nàng một cái. Khúc Du bám lấy cánh tay chàng, khập khiễng bước ra khỏi hậu đường. Nàng cố gắng bình ổn lại những suy nghĩ rối ren, hỏi: “Ngài đã điều tra ra được gì rồi?”
“Đỗ phủ gần đây có ba nô tỳ chết.” Châu Đàn đáp gọn gàng: “Đều là đại nha hoàn của Lưu thị. Hai người là vì bị vướng vào chuyện hộ viện ăn trộm mà chết trong ngục Kinh Đô Phủ, một người thì bị bảo là phát điên, bị tống vào kho chứa củi, hai ngày sau thì mất mạng.”
“Đỗ phủ này quả nhiên có điều mờ ám, chẳng phải là tật giật mình hay sao?”
“Lưu thị có bốn đại nha hoàn. Tuy Đỗ phủ đã ém nhẹm tin tức, nhưng vẫn tra được một người đào nô tên là Trân Nhi. Đỗ phủ hiện tại cũng đang truy tìm nàng ta.”
Khúc Du thở dài một hơi: “Vậy còn thi thể?”
Châu Đàn lặng lẽ nói: “Cô đoán không sai. Lưu thị e rằng đã bị Đỗ Cao Tuấn ngược đãi đến chết.”
“Kinh Đô Phủ giấu thi thể trong hầm lạnh, may mắn ta đến kịp, suýt nữa họ đã đem đi hoả táng cùng những thứ khác. Ngỗ tác khám xét sơ bộ đều thấy trên người nàng ta có không ít vết thương cũ. Vết thương chí mạng là vết siết ở cổ, nhưng Ngỗ tác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-tuyet-ca-vu-vien/2993564/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.