Đào Yêu nhìn Diệp Phùng Quân mở cái hộp trong tay ra, có một con chim nhỏ lông vàng đang nằm trên tấm vải nhung mềm mại, to cỡ con gà con, mắt nửa nhắm nửa mở, hơi thở rất nhẹ và chậm.
“Núi Huyễn Minh ở Nhiên Châu có một con chim to như chim sẻ, lông màu vàng, giọng hót uyển chuyển, có thể nhả ra vàng, được gọi là Sấu Kim, thế nhân đều xem loài chim này là vật cát tường.” Đào Yêu tặc lưỡi lắc đầu, “Đáng tiếc.”
Diệp Phùng Quân nhướn mày: “Cô đừng nói với ta là cô không có biện pháp nào đấy nhé.”
“Ta thì có cách gì!” Đào Yêu gãi đầu chim Sấu Kim, “Nó không bị bệnh, chỉ già quá thôi. Vốn dĩ nó có cơ duyên tu thành yêu, sống mấy ngàn năm là không thành vấn đề, ai bảo nó nghĩ quẩn, nhập vào xác chết, sống được tới bảy năm là đã may mắn lắm rồi. Huynh chuẩn bị nến thơm vàng mã cho nó đi thì hơn.”
Nàng ngẩng đầu, vỗ vai Diệp Phùng Quân: “Được rồi, huynh cũng đâu mất mát gì. Người ta đã cho huynh hết số vàng của người ta những năm cuối đời rồi còn gì.”
Dứt lời, nàng nói với Lắm Lời đang ôm Cút Xéo: “Đi thôi!”
Mặt Lắm Lời nhăn như trái khổ qua, môi trắng bệch, Cút Xéo trong lòng cậu cũng đang há miệng thở dốc, lưỡi thè ra cả nửa. Kể cũng tội nghiệp, chỉ trong thời gian một chén trà, hai đứa này đã đi vệ sinh năm, sáu lần.
“Thuốc… giải…” Lắm Lời giơ bàn tay run lẩy bẩy về phía Diệp Phùng Quân, Cút Xéo bắt chước theo cậu, cũng giơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-yeu-pho/2470489/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.