Đêm đã khuya nhưng trời vẫn rất nóng.
Khách của Thiên Tiên Lâu thì người ăn no đã rời đi, người ở trọ đang chìm vào giấc ngủ sâu, đầu đường cuối ngõ không thấy bất cứ dấu vết nào của con người, trừ những con mèo hoang và chuột mất ngủ thì hoàn toàn không có tiếng động nào. Nhưng bên dưới mật thất của Thiên Tiên Lâu lại rất náo nhiệt.
Chưởng quỹ và người đàn bà ngã xuống đất, hai tay quơ quàng lung tung, uốn éo hệt như trên người có mấy ngàn con rận, nhe răng trợn mắt kêu cứu.
Đằng sau họ có một hàng lồng sắt cao hơn người, tổng cộng chín cái, chứa già có trẻ, lớn nhất khoảng sáu bảy chục tuổi, nhỏ nhất khoảng bốn năm tuổi, đứa bé nhỏ nhất chính là cậu nhóc bị người đàn bà nhận lấy bên ngoài Thiên Tiên Lâu hồi chiều. Phần lớn đều là trẻ con chưa tới mười tuổi, ai cũng giống như mang bệnh nặng, đừng nói là kêu cứu, đến cả sức để đứng dậy còn không có. Mật thất vốn ngột ngạt, cộng thêm khí bệnh tích tụ nên bệnh tình càng thêm nghiêm trọng. Trên đỉnh lồng, ma ốm nằm trên đó tự bao giờ, thân hình đã to hơn trước một chút.
Đào Yêu dựa lưng vào tường, không biết lấy cái kéo ở đâu, đang cắt móng tay. Liễu công tử đứng trước lồng, lạnh lùng nhìn hai kẻ nằm dưới đất.
“Nếu còn cứng miệng, thuốc sẽ ăn dần ăn mòn da thịt của các ngươi, đến lúc đó không đơn giản chỉ là ngứa thôi đâu.” Đào Yêu không thèm nhìn chúng, chậm rãi nói, “Nếu không dùng thuốc giải, mỗi phần da
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-yeu-pho/76779/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.