Hôm sau trước khi Tần Thiên Thời rời khỏi, chuẩn bị muốn đến cáo từ với đại ca, đi đến ven hồ, lại thấy hắn và Bạch Tiểu Mộc đang ngồi trên một con thuyền nhỏ, thần thái hai người có sự thân mật không nói lên được.
Y mỉm cười, nói với Trình Mai ở bên: “Dì Trình, ta không đi quấy rầy đại ca và đại tẩu nữa, làm phiền dì giúp ta chuyển cáo với đại ca một tiếng, nói ta về rồi.”
“Được rồi, Tần thiếu gia.” Quay đầu liếc nhìn hai người bên hồ lần nữa, Trình Mai tiễn Tần Thiên Thời xuất cốc.
Mà lúc này Bạch Tiểu Mộc đặt mình trên chiếc thuyền nhỏ, cười khúc khích thò tay vào trong nước hồ mát lạnh nghịch nước, nói:
“Trong hồ này có nhiều thủy điểu quá, hơn nữa đều là từng đôi từng cặp.” Giống như nàng và Trầm Thiên Thu lúc này vậy. Trải qua hôm qua, nàng và hắn xem như là đã giao lòng mình, hắn không đuổi nàng đi nữa, sớm ra còn dẫn nàng đến du hồ, khiến nàng vui đến nỗi cười toét miệng hết cả buổi.
Trầm Thiên Thu lúc có lúc không mà xuôi mái chèo, để mặc chiếc thuyền nhỏ trôi theo nước hồ, thấy nàng cười cả buổi, hắn nhìn mãi không chán, đáy mắt lộ ra tia sủng nịch. “Ù, khí hậu trong cốc này thích hợp, có không ít chim chóc tới đây.”
Vừa mới nói xong, Bạch Tiểu Mộc cảm thấy ngón tay giống như bị cái gì rỉa vậy, cúi đầu nhìn, kinh hô: “A! Có cá, lớn ghê.”
“Không chỉ một con thôi đâu, nàng nhìn kĩ xem, trong hồ này có không ít cá lớn xinh đẹp.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bai-sai-duong/36/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.