Sau khi vừa khôi phục lại sau cơn kinh hoàng, Hứa Huệ Chanh liền sờ vào túi sau của quần jean. Ban nãy ở bệnh viện, cô đã tiện tay nhét tờ phiếu hẹn kiểm tra vào nơi đó. Túi xách của cô không biết đã bị Phượng Hữu nén đi nơi nào rồi, bây giờ trên dưới toàn thân, chỉ còn lại mấy tờ giấy đó.
Cô mở ra xem.
Thẩm Thung Nhạn liếc nhìn thấy mấy chữ lớn tên bệnh viện, “Cựu Tình Địch tiểu thư bị bệnh gì à? Còn có thể cứu không?”
Hứa Huệ Chanh cười vài tiếng, “… Còn chưa biết.”
“Woah ha ha ha. Có thể sống hết năm nay không?” Thẩm Thung Nhạn cười rất điên cuồng, “Cho nên nói, đừng bao giờ đi làm tiểu tam. Không phải không bị báo ứng, chỉ là chưa đến lúc thôi.”
Nghe câu này, Hứa Huệ Chanh lại không hề tức giận. Cô biết là lúc ở trong vườn hoa, là Thẩm Thung Nhạn đã cứu cô. Hơn nữa, lời Thẩm Thung Nhạn nói trước giờ đều nửa thật nửa giả, lời nào cũng gọi cô là “Tình địch tiểu tam”, nhưng lại chưa từng làm khó dễ cô. Cô trả lời, “Hy vọng không phải là bệnh thật.”
Thẩm Thung Nhạn hiếu kỳ, ánh mắt lại dời đến tờ phiếu kia, khi nhìn thấy trên đó đột nhiên có chữ “buồng trứng”, “A, có phải là bệnh nan y không?”
“Còn chưa kiểm tra…” Hứa Huệ Chanh gấp tờ phiếu lại, nhìn ra cảnh cây cối bên ngoài cửa xe, cô đột nhiên nói, “Tôi muốn sinh một đứa con…”
Thần sắc của Thẩm Thung Nhạn đột nhiên thay đổi, đó là vẻ mặt không giống với vẻ khoa trương từ trước đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-chanh/167758/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.