Lúc trước mỗi lần Tần Man tới, Hứa Cảnh Từ tất nhiên tìm đủ mọi lý do và phương pháp tránh né.
Lần này, là thế nào vậy?
"Tôi dám cam đoan, tên nhóc Tần Man kia khẳng định sẽ vui vẻ đến điên rồi."
"Tôi cũng cho rằng như vậy."
Bọn họ đều cảm thấy Hứa Cảnh Từ tới gần, tất nhiên sẽ khiến Tần Man vui vẻ trở lại.
Nhưng mà, kết quả khiến bọn họ không ngờ chính là, Tần Man còn không thèm nhìn Hứa Cảnh Từ lấy một lần, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm bên ngoài như cũ.
Điều này khiến bọn họ rất kinh ngạc.
"Tên nhóc này sẽ không đụng hư đầu chứ?"
"Chắc vậy rồi."
Đám người kia nhìn Tần Man quay lưng về phía Hứa Cảnh Từ, dường như cũng không định nói chuyện với anh, mà Hứa Cảnh Từ cũng không chủ động mở miệng nói chuyện, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy không thú vị, một lát sau đám người liền chuyển chủ đề sang chỗ khác.
Hứa Cảnh Từ ngồi ở chỗ đó nhìn mọi người đã phối hợp trò chuyện sang chủ đề khác, mới thấp giọng nói với Tần Man bên người: "Cô không cần thừa dịp chạy trốn trên đường về, vô dụng thôi, xe sẽ không dừng lại đâu."
"Tôi không muốn chạy trốn." Tần Man cũng không quay đầu lại trực tiếp lạnh giọng trả lời một câu.
Bây giờ cô đang bị thương, tố chất thân thể cũng không tốt, dù có chạy cũng không chạy được xa, còn không bằng không chạy.
"Không chạy thì không còn gì tốt hơn, bây giờ cô chỉ có thể cắn răng tiếp tục chịu đưng, chờ đến kỳ tân binh kết thúc,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-sac-quan-mon-man-thieu-kho-cung-chieu/9033/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.