Edit: Bạch Lan Tửu
Ban đêm mưa to gió lớn, vừa có sét đánh vừa có chớp lóe, cửa sổ kính bị thổi đến mức đập ầm ầm. Sáng sớm ngày hôm sau, mưa đã nhỏ đi nhiều, nhưng vẫn còn rả rích rơi, không có dấu hiệu sắp ngừng, dùng lời của người già ở đây để nói thì chính là "Ông trời bị chọc thủng bồn nước rồi."
Xuống giường, thay quần áo, Hạ Ngữ Băng đẩy cửa sổ kính ra một khe hở nhỏ như sợi chỉ, nhìn ra sân sau. Đêm qua mưa to gió lớn như vậy, không biết con chồn kia thế nào rồi.
Nhưng vừa đẩy cửa sổ ra nhìn thì cô lập tức ngây ngẩn cả người.
Trong một góc của vườn rau, cỏ cây hỗn độn, cây bìm bìm đã bò khắp bờ tường đều bị đứt, đất trên sườn núi bị nước mưa rửa trôi, đè lên làm phá hủy một mảnh ớt đỏ.
Nhìn thấy vườn rau phải tốn biết bao tâm huyết mới xử lý chu toàn bị mưa gió tàn phá thành một mớ lộn xộn như vậy, Hạ Ngữ Băng vô cùng đau lòng, vội vàng đi giày vào rồi chạy xuống lầu, hô: "Anh ơi!"
Lâm Kiến Thâm đang khoác áo tơi [1], đội nón rơm, đứng trong vườn hoa chăm sóc hoa hoa cỏ cỏ, nghe vậy thì từ trong màn mưa ngẩng đầu lên, hỏi: "Chuyện gì?"
Đêm qua anh đã đưa một ít hoa lan và hoa nhài mảnh mai yếu đuối vào trong phòng để tránh mưa, vì sợ số còn lại sẽ bị mưa gió làm chết, anh đã dùng dây lụa mềm cột thân cây vào cành trúc để cố định, lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-cung-nha-khong-phai-la-nguoi/1358862/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.