Edit: Bạch Lan Tửu
Lúc tiếng phanh xe chói tai vang lên, Hạ Ngữ Băng lùi sang một bên theo phản ứng bản năng, khó khăn tránh khỏi đường đi loạn xạ của chiếc Audi, nhưng cũng vì vậy mà cả người cô đều chìm vào bên trong trận mưa to, còn chưa kịp nổi giận thì chủ nhân chiếc xe kia đã "ác nhân cáo trạng trước", hạ cửa kính xe xuống mà mắng to: "Con mẹ cô, cô muốn chết à!"
Là người thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi, tướng mạo cũng không khó coi, nhưng mặc một chiếc áo sơ mi khó nói nên lời, đeo vòng cổ vàng, đồng hồ vàng, mái tóc chia ba bảy dường như được bôi hẳn một cân gel vuốt, cả người tản ra hơi thở của bọn nhà giàu mới nổi, trông vừa thô tục vừa phát ngấy.
Vừa rồi suýt nữa thì bị tai nạn xe, hồn phách Hạ Ngữ Băng chưa ổn định lại, cô đứng ngây ra ở trên thảm cỏ bên sườn núi, cả người bị mưa xối ướt hết, kết quả là ngay cả một câu xin lỗi đối phương cũng chưa nói, ngược lại còn dùng lời nói không sạch sẽ mà động chạm đến người mẹ đã mất từ lâu của cô, tâm tình hiếm khi tốt đẹp của Hạ Ngữ Băng triệt để bị phá hỏng, cả người chỉ còn lại toàn là lửa giận, cô lau nước mưa trên mặt rồi nói: "Đua xe trên đường núi, rẽ cũng không bấm còi nhắc nhở, anh còn mặt mũi mà mắng người? Nếu không thể tuân thủ quy tắc giao thông của loài người, thì nên về thế giới động vật của anh mới tốt đó!"
Thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-cung-nha-khong-phai-la-nguoi/1358877/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.