Edit: Yuzu
“Ôi!” Hạ Ngữ Băng cố gắng đẩy đống chăn, khó khăn lắm mới ngoi được mặt ra ngoài, tóc tai lộn xộn, ôm chăn ngồi trên đất thở hổn hển.
Cô nhìn Lâm Kiến Thâm, khóe miệng anh vừa hiện lên ý cười, rất nhạt, chỉ thoáng qua trong giây lát.
Hạ Ngữ Băng trừng mắt nhìn anh: "Anh trai tốt chăm sóc cho em gái đâu?"
Lâm Kiến Thâm thu lại ý cười, nhàn nhạt phản kích: “Cô cũng không gọi tôi là ‘anh trai’.”
Hạ Ngữ Băng vò chăn thành một cục rồi ôm vào ngực, hỏi: "Anh sinh năm nào?"
Lâm Kiến Thâm lại dồn lực chú ý đến bức thêu, một lúc lâu sau mới thấp giọng đáp: "Năm chín mươi bảy."
“Ồ, tôi cũng năm chín mươi bảy! Anh sinh tháng mấy năm chín mươi bảy?”
Hạ Ngữ Băng nổi hứng, chống tay muốn đứng dậy lại đụng phải một vật cưng cứng.
Cô thuận tay cầm lên, là một cái hộp, mở ra bên trong có một ít đồ cũ kỹ: một chiếc trâm cài hình bướm, một cây bút máy và một quyển sổ tay đã ố vàng không còn nhìn ra màu sắc ban đầu của nó.
“Đây là cái gì?” Lực chú ý của Hạ Ngữ Băng bị dời đi, cô nghi hoặc, mở quyển sổ tay ra xem, một bức ảnh được kẹp trong sổ, trên bức ảnh trắng đen bị ố vàng là dòng chữ ngay ngắn và xinh đẹp được viết bằng bút máy: 1970.10.17, kỷ niệm một năm ngày cưới của Lâm Tú Anh và xx.
Lâm Tú Anh là khuê danh của bà ngoại, mà chỗ xx kia hẳn là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-cung-nha-khong-phai-la-nguoi/1358919/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.