Edit: Yuzu
Cơm nước xong, Hạ Ngữ Băng đưa di ảnh của bà ngoại và hình của mẹ vào trong phòng ngủ ở lầu một. Cô nghĩ, hẳn là bà ngoại có thói quen ngồi ngơ ngẩn trong phòng mình.
Phòng ngủ vẫn giữ nguyên hiện trạng lúc bà ngoại rời đi, đệm chăn được gấp rất ngay ngắn, đầu giường có chai thuốc đã dùng một nửa và một chiếc kính lão bị gãy gọng, trên chiếc bàn dài bên cửa sổ chỉ được xếp theo thứ tự từ màu nhạt đến đậm, ngoài ra còn có bức 《Ngân hồng lý ngư hí hà đồ》(Tạm dịch nghĩa: cá chép đỏ vờn sen) thêu được một nửa.
Hạ Ngữ Băng đặt di ảnh bà ngoại lên cái tủ thấp, thắp ba nén hương rồi thì thầm: "Bà ngoại, chúng ta về tới nhà rồi." Nói xong, vành mắt cô ửng hồng.
“Tiểu Ngữ!” Hạ Tông Trạch gọi cô từ bên ngoài căn nhà.
Hạ Ngữ Băng lau mắt, đứng dậy đi đến bậc cửa, cô thấy hai tay Hạ Tông Trạch cầm nào là thuốc lá, rượu và đặc sản của Hàng Châu đang đứng trên con đường đá xanh gần bụi hoa tú cầu, ông hất hất cằm ý bảo cô ra ngoài.
“Làm cái gì vậy ạ?” Hạ Ngữ Băng rầu rĩ, ngẩng đầu nhìn mặt trời: “Quá nóng, con không muốn đi ra ngoài!”
“Mới đến, dẫn con đi chào hàng xóm.” Hạ Tông Trạch mang kính râm, trên thái dương toàn mồ hôi, nhưng không hề có một câu oán hận nào: “Phải hiểu quy tắc, Tiểu Ngữ.”
“Tới đây.” Hạ Ngữ Băng nhận lệnh thay giày, đi dưới ánh mặt trời nắng gắt.
Hai giờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-cung-nha-khong-phai-la-nguoi/1358922/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.