Bình thường, câu nói cậu ta dành cho tôi, nếu không phải là "Tránh xa ra!" thì cũng là "Đừng có chạm vào tôi!".
Tôi sao có thể không chuẩn bị sẵn đường lui trước khi tập kích chứ. Thấy đã đạt được mục đích, tôi giả vờ thản nhiên, ra vẻ vô tội.
"Ấy dà, cậu hoảng hốt làm gì? Tôi chỉ có lòng tốt muốn nhắc nhở cậu đừng nghịch điện thoại trong lớp thôi mà."
Dứt lời, tôi xoay người định rời đi, lại nghe tiếng Lâm Hành Chi vang lên từ phía sau.
"Em đã thấy cái gì rồi?"
Tông giọng cậu ta cao hơn bình thường một chút, để lộ sự khẩn trương rõ rệt.
Thật sự lo lắng đến thế cơ à?
Tôi cảm thấy có chút khó hiểu.
"Thấy cái gì cơ?"
Lâm Hành Chi im lặng.
Tôi nghĩ cậu ta lại định phớt lờ tôi.
Nhưng khi nhìn lại, tôi thấy Lâm Hành Chi đang nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn khoan thủng người tôi.
Dường như cảm nhận được cái nhìn khó chịu của tôi, Lâm Hành Chi mới có phản ứng. Cậu ta cứng nhắc quay đi, để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lùng.
Tôi: "Bị cái gì vậy??"
Nhưng thấy Lâm Hành Chi không còn nghịch điện thoại nữa, có vẻ như cậu ta thật sự đã bị tôi dọa cho một phen hú vía.
Tôi không nhịn được mà nhếch mép cười, hả hê vì đã trả thù thành công.
Ngồi xuống ghế trống bên cạnh Tôn Điềm, tôi mới biết lý do cô ấy gọi tôi gấp gáp như vậy.
Idol mà chúng tôi cùng theo đuổi đã công bố hẹn hò! Tin tức bất ngờ đến mức khiến Weibo gần như tê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-chinh-la-doi-thu-khong-doi-troi-chung/2759745/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.