Giang Lâm đứng sau ban công, lặng lẽ chờ đợi một lúc. Trời vẫn chưa sáng, xung quanh yên tĩnh không một tiếng người. Sau khoảng thời gian dài tựa cả thế kỷ, âm thanh dự đoán trước – tiếng chậu hoa vỡ và tiếng hét kinh hãi vẫn không xuất hiện.
Hắn nuốt nước bọt, ngón tay đặt lên lan can ban công, vươn đầu qua cửa sổ để nhìn xuống. Bên dưới có một bóng người lờ mờ hiện ra, cao hơn Thưởng Nam nhưng thấp hơn Đồng Hỉ, vậy nên không phải là một trong hai người đó.
Tim Giang Lâm đập dữ dội chưa từng có, như muốn bơm hết máu trong cơ thể lên đầu. Họng hắn nóng rát, khô khốc, đau đớn, ánh mắt ngơ ngác nhìn gương mặt bên dưới càng lúc càng rõ ràng và quen thuộc.
Giang Tức...
Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt không hồn. Trong buổi sáng mờ mịt chưa rõ ánh sáng, ánh mắt của người đó bình tĩnh đến kỳ lạ, như bầu trời u ám chồng chất những tầng mây xám chì trên đầu. Dù bình tĩnh, không có lấy một dấu hiệu chuyển động, nhưng trên những tầng mây xếp chồng ấy, liệu là mặt trời rực cháy hay bão tuyết cuồng nộ?
Ngón tay Giang Lâm bấu chặt vào bệ cửa, hắn không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Hắn vươn cả nửa thân người qua cửa sổ, cố gắng nhìn rõ hơn.
Không có Giang Tức.
Chiếc chậu hoa vỡ thành từng mảnh, đất vương vãi khắp nơi, nhưng hắn không nhìn thấy bóng dáng Thưởng Nam. Hắn đảo mắt nhìn quanh phát hiện Thưởng Nam đang nằm sấp bên hồ, cố gắng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi-nhat-tiet-ngau/2915919/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.