Phần diễn của Thưởng Nam diễn ra đúng lúc trời chập tối, ánh sáng mờ nhạt, biển hiệu neon sáng lên trước cửa tiệm sửa xe. Chiếc xe của Lý Bì đậu ngay trong sân, giữa những cái vỏ sắt hoen gỉ, trông hoàn toàn lạc lõng.
Đây là một đơn hàng lớn, nếu hoàn thành, cả năm nay có thể không cần nhận thêm đơn nào nữa. Vì vậy, Mạnh Đông rất coi trọng đơn của Lý Bì
Lý Nham biết Mạnh Đông coi trọng nó, nên cậu chưa bao giờ quấy rầy công việc của Mạnh Đông. Cậu ngồi trong phòng khách, kéo nhẹ rèm nín thở lặng lẽ quan sát.
Phòng khách không bật đèn, Mạnh Đông vốn tiết kiệm, trời chưa tối hẳn thì không được bật đèn, không chỉ khắt khe với Lý Nham mà ngay cả bản thân cũng vậy.
Bên ngoài sáng, bên trong tối lại càng âm u hơn.
Trương Tinh Hỏa rất thích dùng ánh sáng tương tự để biểu đạt, ánh sáng trong mắt ông chính là tác phẩm nghệ thuật không cần tạo hình là có thể thể hiện ra cho khán giả xem, nhưng ông cũng có một điều kiện tiên quyết là diễn viên phải dung hợp với ánh sáng đó.
Thưởng Nam không thể nắm bắt rõ tâm trạng của Lý Nham lúc này, trong khung cảnh đan xen giữa sáng và tối này hắn đang nghĩ gì? Nghĩ về sự chênh lệch giữa con người với nhau, nghĩ về việc tại sao cậu chỉ có thể tr*n tr**ng đứng tắm trong sân, trong khi có những người coi cả tỷ đồng chỉ là tiền một bữa ăn.
Lý Nham chưa từng ăn một bữa cơm đắt như vậy, có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi-nhat-tiet-ngau/2915932/chuong-82-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.